Quảng cáo
+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 8 trên 8
  1. #1
    Tham gia
    Feb 2010
    Tuổi
    23
    Bài viết
    68
    Like
    0
    Được 3 Like trong 2 bài viết

    Thumbs down cuộc sống sinh viên khi xa nhà

    NHÀ TÀI TRỢ

  2. video game
  3. chimsedinang
  4. tin game
  5. random


  6. Tôi viết bài này không phải để kêu ca về cuộc sống của sinh viên mà chỉ với mục đích nhắc nhở các bạn đang và sẽ trở thành sinh viên hay giữ cho chắc lập trường của mình khi tiếp nhận cuộc sống chốn đô thị, phồn hoa này:
    Cuộc sống sinh viên khi xa nhà
    năm tháng ngọt ngào bởi nụ cười và nước mắt, rực rỡ bởi hạnh phúc cũng như bao nỗi khó khăn... Và với tôi, một người mới chỉ chập chững những bước đầu tiên trên bước đường chinh phục đến tương lai. Nếu ai đã từng trải qua những năm tháng ngồi trên ghế giảng đường, chắc hẳn sẽ nhớ lắm quãng đời sinh viên nhiều kỉ niệm khó quên.Một sinh viên năm thứ 1 còn bỡ ngỡ với vô vàn thứ xung quanh,Tôi cũng đã dần cảm nhận được những điều đó.



    Tôi không may mắn như một số bạn trong lớp là được học ở ngay thành phố quê hương mình, học tập tại nơi mình sinh ra và lớn lên. Tôi là một đứa sinh viên tỉnh lẻ lên thành phố học đại học! Khi còn là những cô cậu học sinh ngồi trên ghế nhà trường, chúng tôi vẫn nuôi bao hoài bão cho tương lai: thi đỗ tốt nghiệp, vào trường đại học mình yêu thích... Tôi vẫn nhớ cái cảm giác hồi hộp và lo lắng khi từng ngày chờ đợi điểm thi tuyển đại học. Tôi sẽ không bao giờ quên sự vui sướng tột cùng khi cầm trên tay giấy báo trúng tuyển. Vui sướng lắm. Một phần vì ước mơ của mình đã trở thành hiện thực. Và, đối với những đứa quê mùa như tôi, thì phần lớn là vì ngày mai thôi, tôi sẽ được sống ở một nơi đông đúc tấp nập, một thành phố lớn với những toà nhà cao ngất ngưởng, những siêu thị hiện đại bậc nhất,...tôi sẽ có thêm nhiều thầy mới bạn mới!

    Nhưng cũng chính lúc này đây, trong đầu óc non nớt của những cô cậu học trò tỉnh lẻ chúng tôi lại bắt đầu có những lo lắng, rằng: Sẽ ở đâu? Và, Bắt đầu cuộc sống tự lập như thế nào? Các trường đại học đều có kí túc xá, nhưng chỉ đáp ứng đủ cho một phần nhỏ số lượng sinh viên thuộc diện chính sách. Còn lại đa số các bạn phải tự đi tìm cho mình những chỗ ở phù hợp, biết là chật đấy, biết là bất tiện đấy, nhưng tiền bố mẹ gửi lên chỉ ở mức ấy, phải khắc phục khó khăn để học tập thôi. Tìm nhà đã khó, tìm được rồi đâu phải đã yên tâm, lại còn luôn luôn lo lắng không biết chủ nhà sẽ đòi nhà lúc nào và cuộc sống tiếp theo ở thành phố sẽ ra sao?

    Khi còn trong vòng tay chở che của gia đình, mẹ cha chăm lo cho từng bữa ăn từng giấc ngủ, từ miếng cơm manh áo đều đựoc mẹ cha quan tâm. Nhưng khi học xa nhà, chúng tôi phải tự lo cho bản thân mình, tự chăm sóc, tự làm tất cả mọi việc chứ không thể cậy nhờ được nữa. Thêm vào đó, mức chi tiêu ở mỗi vùng khác nhau, ở thành phố cái gì cũng đắt đỏ hơn nhiều so với ở quê, vì vậy, ai cũng phải cân nhắc khi chi tiêu hàng ngày. Cũng như tất cả mọi người chúng tôi cũng có rất nhiều những nhu cầu riêng, nhưng những nhu cầu ấy chỉ được đáp ứng một phần nhỏ mà thôi.

    Mỗi người trong chúng tôi lại có một hoàn cảnh khác nhau, người thì bố mẹ khá giả gửi lên cho nhiều tiền chi tiêu, người thì phải bóp mồm bóp miệng suốt cả tháng vì bố mẹ ở quê cũng rất khó khăn. Nhưng dù thế nào thì mỗi chúng tôi cũng phải tự tính toán việc tiêu pha như thế nào cho phù hợp. Đôi lúc trong cuộc sống không tránh khỏi những phát sinh, ban đầu, chúng tôi cũng hơi luống cuống vì mình chưa phải rơi vào những tình huống đó bao giờ. Nhưng rồi, cuộc sống dậy chúng tôi phải biết đứng vững, phải biết tin vào bản thân mình. Chúng tôi bắt đầu xin đi làm thêm để bớt đi gánh nặng trên vai cha mẹ và cũng là để tự mình đáp ứng nhiều hơn những nhu cầu của bản thân. Đi làm thêm không chỉ kiếm thêm tiền mà chính qua đó chúng tôi tích luỹ được nhiều kinh nghiệm hơn và tạo thêm nhiều mối quan hệ sau này sẽ giúp ích rất nhiều cho bản thân khi ra ngoài xã hội.

    Khi xa nhà không ai tránh khỏi những lúc nhớ nhà, vì gia đình luôn là nơi mỗi chúng ta cảm thấy vui vẻ nhất, thoải mái nhất và đầm ấm nhất. Với những bạn ở gần, gia đình luôn luôn sum họp, đó là một may mắn lớn lao. Còn với những người phải học xa nhà như chúng tôi, một tháng mới được về nhà một lần. Tôi vẫn còn hạnh phúc hơn rất nhiều bạn khác, bởi lẽ, tôi hay được về thăm gia đình, thăm bố mẹ. Trong lớp tôi có những bạn một năm chỉ được về nhà một vài lần vì hoàn cảnh gia đình và vì vị trí địa lý quá xa. Những chính trong lúc như thế thì sự quan tâm, động viên lẫn nhau của những người bạn, những người cùng cảnh là động lực lớn để chúng tôi vượt qua khó khăn, để tiếp tục học tập và rèn luyện. Với những người sống xa gia đình như chúng tôi, thì xóm trọ, kí túc xá, đôi khi cả lớp học... đều giống như ngôi nhà thứ hai của mình. Ở gia đình thứ hai này luôn luôn có những buồn vui xen lẫn và trên tất cả, ở đó luôn luôn có sự sẻ chia và đùm bọc lẫn nhau. Ví như vào dịp vui hay sinh nhật, chúng tôi thường tặng nhau những món quà thật giản dị do chính tay chúng tôi làm, dù giá trị vật chất của chúng không cao, nhưng đó là cả tấm lòng, cả một niềm động viên an ủi to lớn giúp chúng tôi vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống .

    Ai cũng biết, nơi thành thị luôn có rất nhiều cạm bẫy, rất nhiều tệ nạn. Và càng ngày những cạm bẫy, những tệ nạn ấy càng xâm nhập nhiều vào các cổng trường đại học. Chúng tôi, mỗi người một tính cách, mỗi người một lập trường riêng, cho nên cách chúng tôi tiếp nhận hiện thực cuộc sống cũng không giống nhau. Đáng buồn là có một bộ phận không nhỏ trong chúng tôi đã không thể vượt qua được những cám dỗ đó, đã lún sâu vào các cạm bẫy và tệ nạn xã hội, rồi dần dần tự hủy hoại bản thân cũng như tương lai của mình và gia đình mình. Trong thực tế, chúng ta đã được chứng kiến rất nhiều bạn sinh viên ngày đêm lao vào những tệ nạn như: cờ bạc, rượu chè, ma túy...Các bạn đã phụ lòng cha mẹ, quên đi bao khó nhọc mà cha mẹ mình phải trải qua để nuôi mình thành người và cho mình ăn học tới nơi tới chốn.
    Những ngày hè đang từ từ qua đi. Đâu đó bạn bè đang chuẩn bị bước vào năm học mới với không ít những háo hức và lo toan lẫn lộn. Nhận được những cánh thư, những email của bạn bè, tôi vừa cảm thấy vui vui nhưng cùng lúc cảm thấy chạnh lòng cho bao vất vả đang và sẽ đến với bạn bè trong những ngày học xa nhà sắp tới.

    Là sinh viên, ai chẳng vui, khi đón năm học mới về, ai chẳng háo hức được trở lại với trường lớp, gặp lại thầy cô, bạn bè! Với những bạn năm đầu, lòng háo hức đó dường như được nhân lên gấp bội vì mong muốn biết những ngày đầu của mình ở giảng đường Đại học sẽ thế nào hay ai là những người bạn mới mình sẽ gặp. Vui nhiều và mong đợi cũng không ít vì những ngày tháng tới ở giảng đường sẽ là dịp giúp mình mở mang kiến thức, tìm đến với những hiếu biết, khám phá mới … Rồi, đối với những bạn trẻ từ tỉnh lẻ, ai chẳng trông mong một ngày nào đó mình sẽ có dịp được đến các thành phố lớn để học, để tìm cơ hội tiến thân Với những sinh viên trong nước, ai chẳng một lần mơ đến một ngày mình sẽ được đến với những chân trời xa lạ để có thể gặp gỡ, học tập cùng với bạn bè đến từ năm châu.

    Nhưng cùng với những niếm vui, khát khao ấy, họ đón chờ năm học mới với không ít những băn khoăn, lo lắng. Ngoài thiếu vắng sự nâng đỡ của gia đình, đối với những sinh viên tỉnh lẻ hay những du sinh, họ còn phải đương đầu với những khó khăn khác trong môi trường mới; họ phải tự lo lấy cuộc sống của mình. Nào là phải tìm nơi ở, rồi lo tiền học phí, tiền thuê nhà … và bao nhiêu khoản lo khác. Dù gia đình họ có điều kiện về kinh tế đi nữa thì cũng rất khó lo cho họ mọi chuyện vì mức sống nơi gia đình họ ở và nơi họ học luôn cách nhau rất xa.

    Biết gia đình không thể lo đủ cho mình và để tự giúp mình trang trải các chi phí, ngay từ những ngày đầu của năm học, họ đã phải nghĩ tới chuyện tìm việc làm thêm ngoài giờ học. Nào đi dạy thêm tại tư gia, (thường được gọi là ‘gia sư’), làm tiếp thị (quảng cáo) các loại sản phẩm, làm bồi bàn tại các nhà hàng hay phụ việc tại các quán cơm hoặc đi bán báo, bán hàng tại các cữa tiệm … và nhiều lọai nghề khác không tên. Với những sinh viên này, vì phải bươn chải lo cho cuộc sống sinh viên của mình dường như họ không còn thời gian nghỉ ngơi, vui chơi nữa.

    Có những bạn Tết đến mà không dám về quê vì nếu về không những phải mất một khoản tiền lớn cho chuyện tàu xe, mà họ còn không thể làm thêm trong những ngày Tết để có tiền trang trải trong năm. Vì những tính toán ấy, họ đành nén lòng ‘đón’ Tết đến, ‘đón’ Năm mới về một cách hững hờ, buồn bã nơi xứ người. Có nhiều bạn khác, suốt đời sinh viên của mình, họ không biết thế nào là ‘hè’ … vì những ngày hè với họ là dịp duy nhất họ có thể tìm việc làm để kiếm tiền để chi trả học phí, tiền ăn, tiền nhà và những chi phí khác trong năm. Nhưng tìm được việc làm thêm và đặc biệt là những công việc thích hợp cho việc học của mình cũng không phải luôn dễ dàng. Do đó, họ có thể làm bất cứ nghề gi dù phải vất vả đến đâu miễn là có tiền để lo chuyện học …

    Có một bài hát sinh viên tôi rất thích nghe vì lời văn của nó rất gần gũi, rất mộc mạc, rất ‘sinh viên’ và cũng rất sâu đậm. Nó còn nhắc tôi nhớ lại những năm tháng rất nhiều kỷ niệm nhưng cũng rất vất vả của đời sinh viên của mình cũng như giúp tôi biết nghĩ nhiều đến bao bạn bè đâu đó đang phải bươn chải lo cho việc học của mình. Đó là bài hát ‘Bạn Tôi’ của Võ Thiện Thanh.

    Xin được mượn lời của bài hát này để gửi tới Bạn và bao sinh viên khác khi Bạn và các bạn đang chuẩn bị đón năm học mới về.
    “Bạn tôi sáng nhịn ăn lên giảng đường. Bạn tôi sáng đạp xe 20 cấy số. Thằng đi dạy thêm, đứa làm tiếp thị, thằng làm quán cơm, tối về một gói mì tôm. Tối về kể chuyện nhau nghe, chuyện buồn vui ngày tháng xa nhà. Tối về giọng Bắc – Trung – Nam, chia cùng điếu thuốc sớm chuyện vui buồn. Miền Tây nước lớn, đứng ngồi không yên, miền Trung lũ lụt suốt đêm không ngủ. Chúng tôi vào Đại học niềm vui chưa dứt, bao nỗi âu lo dáng Mẹ gầy hơn trước, tóc Ba thêm sợi bạc. Chiều nay tin bão phương xa, lòng con chua xót. Con chưa về, chưa về lòng thắt cơn đau”.

    Vâng, cũng như Bạn và bao sinh viên khác, tôi đã từng nếm trải những vất vả, những lo toan ấy của thời sinh viên. Tôi đã có những đêm thao thức không ngủ vì nhớ nhà, vì biết ruộng đồng ở quê nhà đang bị bão lụt hoành hành. Đã có những đêm, trên chiếc xe đạp cũ trong cơn mưa, bụng đói lã, tôi cố đạp đến những nhà tư làm gia sư. Rồi cũng có những năm, khi mọi người đang hớn hở trở về với mái ấm gia đình, quây quần bên nhau trong những ngày Tết, tôi đành nén lòng ‘đón’ Tết không người thân …
    Nhưng khi nhìn lại những năm tháng của đời sinh viên xa nhà ấy, tôi cảm thấy hình như những lo toan, vất vả ấy đã giúp mình trưởng thành, chín chắn hơn. Chắc chẳng bao giờ tôi cảm nghiệm được hay biết trân trọng việc học, hoặc những giờ phút rảnh rỗi nếu như mình đã không trải qua những khó nhọc, lo toan ấy. Hình như những vất vả và bao lo toan của đời sinh viên ấy cũng thôi thúc, khuyến khích tôi nhiều trong học tập. Nếu không có những ngày tháng vất vả đạp xe đâu đó vào những trưa hè nóng bức hay những đêm mưa ướt lạnh ở thành phố ấy, chắc chẳng bao giờ tôi có thể đi đến những miền đất lạ như ngày hôm nay.

    Viết gửi Bạn và bao bạn trẻ khác một vài chia sẻ khi các bạn chuẩn bị đón năm học mới về. Chúc Bạn và bao sinh viên xa nhà khác thật nhiều niềm vui, nhiều thành công trong năm học này. Ước chi những ngày tháng trên giảng đường Đại học của Bạn và của những sinh viên cùng cảnh ngộ là những tháng ngày đẹp nhất, nhiều kỷ niệm khó quên nhất, mặc cho bao vất vả, khó nhọc mà cuộc sống sinh viên xa nhà ít hay nhiều có thể đến với Bạn và những bạn bè cùng chung một hoàn cảnh như Bạn.


    Nhiều cô tú, cậu tú ở nhà đều là con ngoan trò giỏi, nhưng sau khi ra Hà Nội một vài năm, lại đặc biệt “xuất chúng” trong khoản... tiêu tiền và a dua chơi bời, hưởng thụ.
    Từ số tiền trợ cấp hàng tháng, việc chi tiêu hợp lý, khoa học đối với các sinh viên là vấn đề không nhỏ. Nhất là trong khi cuộc sống sinh viên nảy sinh nhiều khoản phí đột xuất, thêm vào đó là sức hấp dẫn của không khí đô thị với nhiều thú vui chơi giải trí, còn các bậc phụ huynh thì luôn tin tưởng và hy sinh hết mình vì con cái. Nhiều cô tú, cậu tú ở nhà đều là con ngoan trò giỏi, nhưng sau khi ra Hà Nội một vài năm, lại đặc biệt “xuất chúng” trong khoản... tiêu tiền và a dua chơi bời, hưởng thụ.

    Những lỗ hổng xuyên thời gian
    Đức quê Hải Dương, thi đỗ vào Đại học Giao thông Vận tải với số điểm thuộc hàng Top. Từ khi ở xóm trọ và bạn bè cùng lớp có trào lưu chơi Game online, và do đã ham mê từ lúc học trung học phổ thông, cộng với những vấp ngã tình yêu, nên Đức bị cuốn vào vòng xoáy của chuỗi ngày trốn học – chơi Game – học lại – thi lại triền miên. Cậu nói dối bố mẹ, xin thêm rất nhiều tiền mua sách vở, đóng học phí, thực hành nghiệp vụ... để nướng vào các cửa hàng Game và còn ăn ngủ qua đêm tại đó. Tiền thuê phòng trọ, sinh hoạt và học phí cũng đều theo tay Đức nhảy vào bàn phím.
    Khi gia đình biết chuyện, cũng là lúc Đức đã lún sâu vào “ma lực” của những trò chơi trực tuyến, điểm số các môn tuột dốc không phanh, sức khỏe giảm sút sau nhiều đêm thức trắng – ngủ ngày... Bố mẹ Đức còn nhờ vả người chủ nhà trọ và các bạn nữ trong xóm trọ khuyên bảo, nấu ăn hộ, hỏi han qua điện thoại, tin nhắn... Họ thường xuyên lên kiểm tra chuyện học hành, dọn phòng, ngâm nước xả những bộ quần áo để hàng tuần chưa giặt của con trai. Đức không những buông thả trong chuyện tiêu tiền, mà còn bừa bãi, luộm thuộm hơn mức bình thường của các cậu thanh niên.
    Những lỗ hổng như thế, vô cùng thiên hình vạn trạng. Nếu các nam sinh tiêu tiền vào chuyện chơi Game, nhậu nhẹt thì nữ sinh lại “đốt” chúng vào thời trang mĩ phẩm. Phương xuất thân từ gia đình nghèo khó, mỗi tháng bố mẹ chỉ có thể chu cấp cho cô 500 ngàn. Cô thuê phòng trọ cùng với hai người bạn để giảm thiểu tiền nhà, và khi học đến năm thứ hai chuyên ngành Du lịch của một số trường Cao đẳng thì bảo lưu kết quả để đi làm. Cô loanh quanh với những công việc như gia sư, bán đồ lưu niệm, quần áo... trong khi kiến thức tiếng Anh lẫn kinh nghiệm cuộc sống chưa thực sự vững vàng. Lương tháng không cao lại phải đi làm xa, thậm chí còn bị người chủ xấu chơi bằng cách “giấu hàng” đi rồi bắt đền tiền. Cuối cùng cô đành quay lại học tiếp.

    Vấn đề ở chỗ là nếu Phương biết suy nghĩ thấu đáo trong việc lập nghiệp, biết chi tiêu tiết kiệm thì cuộc sống của cô sẽ khá thoải mái, vì hai người bạn cùng phòng luôn giúp đỡ, hỗ trợ và thông cảm với Phương. Cô rất chú trọng làm đẹp trang điểm, vay tiền mua đồ thời trang hàng hiệu, mỹ phẩm... Tháng nào, bạn bè ở cùng xóm trọ cũng được nghe đủ loại lý do vay tiền của Phương. Và như một con lắc dao động theo quán tính, Phương cứ vay khoản này rồi đập vào khoản khác...
    Giống như Phương, Nga cũng là một cô gái “thiêu thân” với chuyện chăm chút hình thức bên ngoài. Các cô gái đi trọ học, có lẽ được phân cấp thành hai diện điển hình nhất: thứ nhất là mua sắm đầy đủ các vật dụng sinh hoạt cần thiết, quan tâm đến chuyện ăn mặc vừa phải; và thứ hai là tôn sùng nhan sắc còn lại thì “tăng xin, giảm mua, tích cực cầm nhầm”. Nga là cô gái thuộc trường phái thứ hai. Học hành bình thường với trình độ trung cấp kế toán, kiến thức của Nga còn nhiều lỗ hổng khó lấp đầy. Cô từng hỏi mọi người rằng: “Nấu canh cải cúc với thịt nạc có được không?” và khi nghe thấy kèn hiếu đám tang ở đầu ngõ thì “hồn nhiên”: “Hôm nay nhà ai làm giỗ mà lại có kèn hiếu thế nhỉ?”
    Tốt nghiệp đại học nhưng chưa chắc đã có văn hóa cử nhân. Ngay cả văn hóa ứng xử - giao tiếp đời thường, các sinh viên hiện nay vẫn còn thiếu hụt trầm trọng. Thực tế là, khi trực tiếp va chạm với vấn đề đó, nhiều người thường đặt câu hỏi: “Không biết ở nhà chúng nó được dạy dỗ thế nào?”...
    Món nợ công danh nặng trĩu vai
    Món nợ ở đây được hiểu theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Như trường hợp của Đức, cậu bị “tụt ca” từ năm thứ IV xuống năm thứ II đại học, thường xuyên phải nộp lệ phí thi lại, học lại “đắt đỏ nổi tiếng” của trường. Mặt khác, do tâm lý tự ti với bạn bè xóm trọ, Đức không giao tiếp, né tránh sự quan tâm, giúp đỡ mà buông mình vào “bầu không khí nghĩa hiệp” của các trò chơi võ lâm. Chẳng biết có giải tỏa được stress hay không, chỉ thấy kết quả học tập của cậu ngày càng tồi tệ, và hơn 200 sinh viên năm II lẫn năm IV đều không mấy khi thấy Đức trên lớp.
    Bố mẹ đưa cậu về sống ở nhà bác tại Thanh Xuân cùng hai người chị họ, nhờ lớp trưởng theo dõi tình hình của cậu để giám sát con trai, nhưng kết quả vẫn chẳng thể khả quan hơn.

    Lên lớp ngủ gục vì thức trắng đêm chơi Game online
    Cùng trong xóm trọ của Đức còn có Thúy – cô bé 16 tuổi từ Đăk Nông ra Hà Nội học trung học dân lập Nguyễn Bỉnh Khiêm. Lý do là gia đình quá nuông chiều nên không thể quản nổi cô bé xinh đẹp này, đành phải cho con gái từ Tây nguyên lên thủ đô ở cùng chị gái để chị “quản lý” em. Trong khi cô chị tốt nghiệp loại ưu khoa Toán trường ĐHSPI, đi dạy gia sư cho biết bao người thì cô em lại coi chuyện “sưu tập” các hot boy trong trường và ăn mặc sành điệu, trang điểm bắt mắt là “chuyên môn” và luôn khiến chị gái bất lực dù đã vận dụng đủ mọi phương pháp sư phạm.
    Tỷ lệ nghịch với vẻ đẹp tuổi teen rạng rỡ và tròn đầy dần theo năm tháng, kết quả học tập cũng như kiến thức văn hóa – nhân cách của Thúy “tuột dốc không phanh”. Ở trong xóm trọ, Thúy và Đức là một đôi “tình nhân tuổi mới lớn”. Nhưng khác với tình cảm chân thành của Đức, Thúy vừa “cá vàng, cá cảnh” với Đức vừa “nháy mắt, hôn gió” với một vài anh sinh viên khác nữa. Đến năm lớp 11, do chuyện yêu đương “vượt quá giới hạn”, học hành thì “chữ thầy giả thầy”, bố Thúy đành phải ra Hà Nội, cùng với các bạn bè của hai chị em ngọt nhạt hết lời rồi mạnh tay chở tư trang, sách vở “áp tải” cô bé trở về Tây Nguyên. Tại Đăk Nông, Thúy tiếp tục theo học một trường dân lập và khi kết thúc chương trình PTTH, cô bé 18 tuổi đã... có thai 4 tháng với cậu bạn cùng khối. Sau khi Thúy dọa... tự tử, gia đình hai bên đành phải chấp nhận cho cô cậu tú tài kết hôn.
    Tình yêu và những ngã rẽ bất trắc
    Diệp – một 8X thuộc khoa Kinh tế - ĐHQG cũng có nhiều vấn đề cần phải suy ngẫm. Gia đình nghèo khó, bố mẹ tiết kiệm từng đồng một để con cái được học hành đầy đủ nhưng Diệp cũng mắc bệnh “đua đòi”. Nhớ nhung, kể lể về gia đình, Diệp khóc hu hu như một đứa trẻ vì thương bố mẹ nhưng cô tiêu tiền không tiếc tay. Chơi với đám bạn nhà giàu, cô cũng muốn vươn lên không kém cạnh, nhất là về hình thức “sành điệu” bên ngoài. Trong một lần đi chơi, Diệp quen rồi yêu một chàng trung úy công an. Sau khi Diệp nhận lời thì anh chàng này quay ra lạnh nhạt, than thở rằng anh không xứng đáng với em, anh đã có người yêu rồi...
    Học hành sút kém, lại thêm tâm lý chán nản, hoang mang trước thử thách cuộc sống, tình yêu bị tan vỡ làm Diệp trở nên bất cần. Cô lao vào các cuộc chơi bời, theo bạn đến vũ trường uống say tới mức không biết gì trong khi trong túi chỉ có vài xu lẻ, rồi lại chạy vạy vay mượn. Mở miệng ra là kêu chán, ngày mưa cô cùng người bạn nữ chạy xe máy lên Tam Đảo bất chấp đường trơn trượt, đổ dốc đèo... rồi vội vàng về HN ngay trong ngày. Đám bạn dân chơi đi Quảng Ninh, cô cũng nhanh chóng hùa theo, vay tiền người này người nọ.
    Tiếng chuông rung
    Khi đi học xa nhà, tính tự lập, bản lĩnh là nhân tố quan trọng giúp mỗi người trưởng thành và chiến thắng mọi cám dỗ, trở ngại.
    Tuy vậy, cuộc sống đô thị với nhiều điều mới lạ, sức cuốn hút mạnh mẽ khó tránh... luôn dễ dàng đẩy những sinh viên vào những con đường lầm lỗi. Chính vì thế, nền giáo dục gia đình, sự động viên, ủng hộ, định hướng từ các bậc phụ huynh lại càng chiếm vai trò quyết định trong việc phát triển, hoàn thiện nhân cách của giới trẻ. Đâu phải chỉ đưa tiền hàng tháng hay đáp ứng đầy đủ mọi vật chất, nhu cầu của con cái là đã trở thành những ông bố bà mẹ mẫu mực. Có nhiều người không bao giờ lên thăm con, không biết con mình ăn ở sinh hoạt ở đâu, như thế nào...
    Thậm chí, trong lớp báo chí khóa X, có cô sinh viên đã trở thành “gái bao” của một cơ số đại gia, khi về nhà bằng xe máy hàng hiệu và nói dối rằng con được Đài truyền hình nhận vào nên họ tài trợ. Bố mẹ cô vẫn không mảy may biết gì, thậm chí còn vô cùng tự hào đi khoe với bạn bè, hàng xóm về con gái. Trong khi đó, cạnh nhà cô là một chị học văn bằng hai thì đắng lòng nhìn gương mặt rạng rỡ ấy, mà tự hỏi rằng cô em hàng xóm thông minh, ngoan ngoãn năm xưa đâu mất rồi...
    Khi con đi học xa nhà, một tin nhắn, một cuộc điện thoại ngắn, những lời động viên nhắc nhở thậm chí là trách móc, cảnh báo... cũng vô cùng quan trọng. Một chuyến thăm hỏi bất ngờ vừa là kiểm tra, giám sát, vừa là động viên, quan tâm... nhưng sẽ khiến các cô cậu SV cảm thấy hạnh phúc so với những bạn bè không có được điều đó. Trái tim cảm thấy ấm áp hơn lên, bàn chân biết điểm dừng đúng lúc, nghĩa là cuộc sống cũng sẽ bớt đi những bi kịch không đáng có.
    Nỗi lòng của những sinh viên xa nhà. Như các bạn biết đó! Là sinh viên đâu phải ai cũng được ở cạnh gia đình và người thân. Đặc biệt là các bạn sinh viên ở tỉnh lên Thành Phố học. Họ phải xa gia đình, xa người thân, bạn bè, hàng xóm,....một thân một mình lên Thành phố ăn học. Điều đó có nghĩa họ phải xa tất cả những gì thân thương nhất, những gì đã gắng bó với họ từ nhỏ,sự chăm sóc , yêu thương của ba mẹ..Có thể trước kia họ là những người được ba mẹ nuông chiều,không phải nấu cơm ,giặc đồ,rửa chén,... không phải lo lắng về tất cả, chỉ biết hoàn thành tốt việc học của mình thì bây giờ họ phải tự lập, phải lo lắng cho tất cả những gì liên quan đến cuộc sống thường ngày của họ,từ những việc nhỏ nhặt nhất. Họ phải tính toán cho những khoản chi tiêu đó để không phải phung phí số tiền mà hàng tháng ba mẹ vẫn gửi vào, phải tự chăm sóc bản thân, sắp xếp thời gian,và bắt đầu đưa ra những quyết định cho chính cuộc sống của họ....Hơn thế nữa cuộc sống đâu phải lúc nào cũng trải thảm cho chúng ta đi. Họ còn gặp phải những khó khăn trong cuộc sống mà lại là cuộc sống ở thành phố nữa chứ! Đôi lúc họ đâu biết được cuộc sống ở thành phố rất phức tạp,bởi lẽ họ là những con người xuất phát từ nông thôn (con người ở nông thôn rất chất phát ,thật thà) nên họ cứ nghĩ rằng ở thành phố cũng vậy. Và thế là những thách thức của cuộc sống lại đến với họ, nào là mất xe, mất điện thoại,cặp sách, ví....đôi khi đi mua những đồ vật cho sinh hoạt hàng ngày cũng bị người ta lấy cắp...Những lúc đó bạn có biết họ cảm thấy như thế nào không? Họ cảm thấy rất buồn ,đôi khi là tự trách mình bất cẩn, tủi thân, và bắt đầu nhớ về ba mẹ, khao khát được sự che chở của ba mẹ, và họ bắt đầu cảm nhận được sự quan trọng của ba mẹ,hiểu được sự vất vả , tình yêu thương mà ba mẹ dành cho họ,có lúc họ muốn oà khóc thật lớn nhưng họ phải cố ngăn không để chúng tuôn ra...Lúc này là lúc họ cần sự động viên ,an ủi,chia sẻ từ những người bạn ở cạnh họ bây giờ. Nhưng không phải vì thế mà họ lại nhục chí và họ tự nhủ với mình rằng "thất bại là mẹ của thành công" ,xem đó như 1 kinh nghiệm ,1 bài học cho chính bản thân mình,và họ lại tiếp tục vươn lên để tiếp tục học ,để có tri thức ,để tồn tại trong xã hội và không phụ công nuôi dưỡng và sức lao động của ba mẹ ở quê nhà. Và sau những khó khăn đó,họ bắt đầu triền miên với mì gói vì tài chính đã hết ,. Mình chỉ muốn chia sẻ với các bạn về những tâm tư , tình cảm của những sinh viên ở tỉnh lên thành phố học như mình thôi. Để các bạn có thể hiểu thêm về những sinh viên ở tỉnh nói riêng và những ai xa quê lên thành phố lập nghiệp nói chung. Và tình cờ 1 hôm mình đi học bằng xe bus mình đã nghe được bài hát "Nỗi lòng người xa xứ " ,đó là lần đầu tiên mình nghe nó, mình đã không thể cầm lòng và những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra mặc dù mình đã cố nén nó lại. Và trong lúc mình nghe bài hát đó, hình ảnh của ba mẹ luôn hiện ra trong đầu mình!
    Ai cũng biết, nơi thành thị luôn có rất nhiều cạm bẫy, rất nhiều tệ nạn. Và càng ngày những cạm bẫy, những tệ nạn ấy càng xâm nhập nhiều vào các cổng trường đại học. Chúng tôi, mỗi người một tính cách, mỗi người một lập trường riêng, cho nên cách chúng tôi tiếp nhận hiện thực cuộc sống cũng không giống nhau. Đáng buồn là có một bộ phận không nhỏ trong chúng tôi đã không thể vượt qua được những cám dỗ đó, đã lún sâu vào các cạm bẫy và tệ nạn xã hội, rồi dần dần tự hủy hoại bản thân cũng như tương lai của mình và gia đình mình. Trong thực tế, chúng ta đã được chứng kiến rất nhiều bạn sinh viên ngày đêm lao vào những tệ nạn như: cờ bạc, rượu chè, ma túy...Các bạn đã phụ lòng cha mẹ, quên đi bao khó nhọc mà cha mẹ mình phải trải qua để nuôi mình thành người và cho mình ăn học tới nơi tới chốn.
    Cám ơn các bạn đã đọc bài viết này của tôi,tôi hiện dang là sinh viên về tài chính nhưng báo chí cung la một sở thích đăc biệt cua tôi, mạn phép các bạn khi đăng bài viết này lên, tôi không fai là dân chuyên văn nên chắc chắn câu văn còn lủng củng xin bạn đọc thông cảm!mail;nh0ck_thu0ngmai_hn1@yahoo.com :cuimia:
    hỏi đáp, Vào Omua.vn để đăng tin rao vặt miễn phí tại có thể đặt link

    Xem thêm bài viết ngẫu nhiên cùng chủ đề:


  7. Like nh0ck_thu0ngmai vì nội dung bài viết hay:

    1stHaoNam (05-12-2010)

  8. #2
    Tham gia
    Dec 2009
    Nơi ở
    yên lộc
    Bài viết
    45
    Like
    0
    Được 0 Like trong 0 bài viết

    Mặc định

    :zk20145: dài quá hoa cả mắt

  9. #3
    Tham gia
    Feb 2010
    Bài viết
    24
    Like
    0
    Được 0 Like trong 0 bài viết

    Mặc định

    khong muon doc nua
    :choemvoi::choemvoi::choemvoi::choemvoi: :choemvoi::choemvoi::choemvoi::choemvoi: :choemvoi::choemvoi::choemvoi::choemvoi: :choemvoi::choemvoi::choemvoi::choemvoi: :choemvoi::choemvoi:

  10. #4
    Avatar của 1stHaoNam
    1stHaoNam đang offline —•(¯"•¶v¶r.Šñöw ¯kµ†e.£öv3•"¯)•—
    Tham gia
    Sep 2009
    Nơi ở
    Trái Tim Nam Định
    Bài viết
    813
    Like
    71
    Được 52 Like trong 43 bài viết

    Mặc định

    Đọc bài bạn viết mình chợt nhớ lại quãng đời sinh viên của mình. Nhớ mơi ngày đầu chân ướt chan giáo lên Hn làm thủ tục nhập học lần đầu tiên lên Hn mà lại đi một mình khi làm song thủ tục nhập học thì trời đã 5h đã quá giờ xe chạy về nam định. Lúc đó thật là không biết làm sao ng thân quen trên này thì ít mà lại không biết nhà ai cả vậy mà mình cũng trải qua đc 1 đêm đầu tiên ở Hn thế mà giờ đã năm cuối rồi đã sắp tốt nghiệp đại học nhìn lại quãng đời sinh viên vui có buồn có hi vọng có thất vọng có nhưng đúng là đẹp nhất vẫn là quãng đời sinh viên :colen:
    Tớ Không Đẹp Trai, Tớ Không Nổi Bật, Tớ Không Có Nhiều Tài...Nhưng Tớ Tự Tin Với Chính Bản Thân Mình Vì Tớ Luôn Là Chính Mình

    ¶v¶r.Šñöw ¯kµ†e.£öv3----> Y!M haonam.itnd-->phone: 0972252388 -->Email: haonam.it@gmail.com
    --> Diễn Đàn Chia Sẻ Thông Tin Bất Động Sản Số 1 Việt Nam

  11. #5
    Tham gia
    Feb 2010
    Tuổi
    23
    Bài viết
    68
    Like
    0
    Được 3 Like trong 2 bài viết

    Mặc định

    bài phóng sự này mình viết cũng hơi dài thật, nhưng đó là tất cả những gì mình muốn gửi đến bạn đọc về cuộc sống của đời sinh viên. Vì có rất nhiều người chưa trải qua quãng đời sinh viên thì chưa thể nào thấu hiểu được nó.Mặc dù hơi dài nhưng cũng mong các bạn đọc nó để hiểu thêm về đời sinh viên bọn mình!cám ơn nhiều!
    k0 thick'..............vi ta0 de'0 thick'...!

  12. #6
    Tham gia
    Jun 2011
    Nơi ở
    Ý Yên - NĐ
    Bài viết
    9
    Like
    0
    Được 0 Like trong 0 bài viết

    Mặc định



    mắt tớ bị cận nhưng zẫn cố gắng đọc choa hýt những zì cần đọc hjx !! tớ hiện cũng đang là sv xa nhà, đọc mù thấy nổi hýt cả da gà nì tks~ cậu ná đã ziết lên những cảm xúc của tụi sv bọn mềk ~
    *_*..Miu..*_* !! Ồh.zê.!!

  13. #7
    Tham gia
    Feb 2010
    Tuổi
    23
    Bài viết
    68
    Like
    0
    Được 3 Like trong 2 bài viết

    Mặc định Ðề: cuộc sống sinh viên khi xa nhà

    Trích Nguyên văn bởi miucon1102 Xem bài viết


    mắt tớ bị cận nhưng zẫn cố gắng đọc choa hýt những zì cần đọc hjx !! tớ hiện cũng đang là sv xa nhà, đọc mù thấy nổi hýt cả da gà nì tks~ cậu ná đã ziết lên những cảm xúc của tụi sv bọn mềk ~
    cám ơn bạn đã đọc bài của mình nhé!

  14. #8
    Tham gia
    Sep 2011
    Bài viết
    5
    Like
    0
    Được 0 Like trong 0 bài viết

    Mặc định Ðề: cuộc sống sinh viên khi xa nhà

    mày viết anh khuyên chú môt câu! ngắn gọn, xúc tích! thôi, ko phải dài dòng như đàn bà đâu!(((((((((( +))))))))))))


 
+ Trả Lời Ðề Tài

Người dùng tìm kiếm trang này bằng các từ khóa:

Nobody landed on this page from a search engine, yet!
thuốc lá điện tử, Chọn lọc game danh bai hay năm 2014, trang wap tai zalo cho di động, Nokia X tai viet nam, Xem tin tuc 24h qua, bình sữa pigeon, tin tức, 24h Tinmoi.vn, tin tức hàng ngày, Doc bao, Đọc tin tức 24h mới, Tai iWin, instagram followers, bán iphone 4S mới cũ, LH đặt textlink yahoo: nguyentronghvq (70k/tháng)