Trời Sao...

Bầu trời ngàn sao lấp lánh
Lung linh ước vọng học trò
Mái trường long lanh mắt sáng
Ngời ngời ước vọng thầy cô...

Trường ơi, là dòng sông mát
Giọt trong kiến thức loài người
Cho em tắm trong sự thật
Lớn dần nhân nghĩa - tinh khôi.

Trường ơi, mái nhà em đấy
Tuổi thơ gởi mãi nơi này
Bảng đen nở dòng chữ trắng
Tay thầy vẫy ước mơ bay.

Thầy chưa từng dang tay đánh
Búp hoa còn giấu trong cành
Tuổi thơ cần nhiều cá tính
Cho đời đủ sắc tươi xanh

Cô ơi dang đôi tay rộng
Ôm em siết chặt vào lòng
Để đôi mắt em ngấn lệ
Long lanh hạt ngọc tình thương

Cô ơi ngọt ngào giọng nói
Bây giờ đời thiếu tiếng ru
Tình thương chảy trên trang giấy
Vào đời rửa sạch nỗi đau

Thầy cô cùng nhau thắp sáng
Niềm tin trong mắt học trò
Ngàn sao giữa trời ước vọng
Sáng ngời ánh mắt nên thơ.


Nghĩ Về Thầy

Con đứng nhìn dòng sông trôi êm
Nắng rớt xuống hoàng hôn trên mặt nước
Xa xa, bóng một con đò giữa dòng nước ngược
Thấp thoáng chao nghiêng...
Khiến con chạnh nhớ về Người
Và câu chuyện năm xưa...

Chuyện một con đò dầm dãi nắng mưa
Lặng lẽ chở từng dòng người xuôi ngược
Khách sang sông tiếp hành trình phía trước
Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò?
Câu chuyện năm xưa nhưng mãi đến bây giờ
Con muốn hiểu, thầy ơi - người đưa đò vĩ đại
Con đến với cuộc đời từ sự hy sinh thầm lặng ấy
Trên chuyến đò của thầy chở nặng yêu thương.


Nhớ Cô Giáo Trường Làng Cũ

Bao năm lên phố, xa làng
Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê
Nhớ bài tập đọc a ê
Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ
Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.
Vở ngày thơ ấu lần xem
Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

Tờ i nguệch ngoạc bút chì
Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
Thương trường cũ, nhớ làng quê
Mơ sao được một ngày về thăm Cô !



Một Đời

Tôi đứng cao, không phải giữa cuộc đời
Mà phấn cầm tay, một mình bục giảng
Cái bệ gạch xây đơn sơ kiên nhẫn
Nhiều lúc thay bằng ghế gỗ chông chênh

Gập ghềnh đường đi những ngày tuổi xuân
Có khó khăn, có hay dở điệp trùng
Những lớp học sinh hằng ngày tiếp cận
Có nụ cười xen nước mắt rưng rưng

Gần gũi thân thương lại là cách biệt
Tôi vẫn xa trong rộn rã sân trường
Lời nói nhỏ giữa bạt ngàn xao xuyến
Của lớp người sau mơ vượt đại dương

Đơn sơ là những phần đóng góp của mình
Vào những ngày qua, chiến tranh gian khổ
Ngọn đèn thắp lớp đêm che chắn lại
Chỉ còn soi trang vở trắng học trò.

Nay đã bảy mươi, nhìn lại cuộc đời
Năm tháng đi rồi chắt chiu còn lại
Một đốm lửa nhen, nhiều mơ ước nhỏ
Công việc khai tâm khiêm tốn người thầy.



Hoa Và Ngày 20-11

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Còn rung rinh sắc thắm tươi
20-11 ngày năm ấy
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

Cô tôi mặc áo dài trắng
Tóc xanh cài một nụ hồng
Ngỡ mùa xuân sang quá
Học trò ngơ ngẩn chờ trông...

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
Xuân sang, thầy đã bốn mươi
Mái tóc chuyển màu bụi phấn
Nhành hoa cô có còn cài?

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy...
Tà áo dài trắng nơi nao,
Thầy cô - những mùa quả ngọt
Em bỗng thành hoa lúc nào.



Chiếc lá đầu tiên

Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Bài hát đầu, xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm - Rụng xuống trái bàng đêm

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi?

"Có một nàng Bạch Tuyết, các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy"
"Mười chú chứ, nhìn xem trong lớp ấy"
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)

Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm

Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi!

Em đã yêu anh, anh đã xa rời
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá! mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường - chiếc lá buổi đầu tiên.

Bài Thơ Tặng Thầy

Con sững sờ sao thầy lại ra đi?
Khi chúng con không hề muốn vậy.
Sao thầy lại nói lời chia ly?
Khi lòng con không nghĩ chuyện phân kỳ.

Vào phút chót của giờ học cuối
- "Các con yên nghe thầy nói vài lời".
Con tự hỏi có điều gì vậy nhỉ?
Mà trông thầy thoáng nét trầm tư.
Và giọng thầy cất lên như mọi khi,
Nhưng hơn nữa, có gì như trầm lắng.
- "Thầy chuyển công tác..." con nghe lòng chết lặng
- "... Ráng học hành cho giỏi, cho ngoan"
Lời thầy khuyên thấm đượm giữa lòng con,
Và con sẽ mang theo suốt tháng ngày còn lại.
Rồi từ đây - ngày sau - và mãi mãi
Con không còn nghe thầy giảng như xưa
Con nghe lòng vừa phủ một mùa mưa...

Thầy bước đi như bao lần ra cửa.
Để lại trong con khoảng trống vô bờ.
Thế là hết! Con khát khao bao lần nữa
Được thấy thầy lên lớp giảng văn thơ
Và mai sau - mai sau không bao giờ
Con có thể quên lời thầy nói
Giữa phút cuối cùng, trong tiếng trống trường tan.



Gởi đến thầy cô lời biết ơn sâu sắc nhất

Con học thầy từ ngày đầu cắp sách
Mái rạ ba gian nhà thầy làm trường
Lũ học trò nằm bò trên chiếu
Lích chích ra vào gà mẹ gà con

Bài mở lòng tiên học lễ hậu học văn
Giấy giữ lề đói thơm rách sạch
Muốn nên người trọng đạo nghĩa nhân
Uống nước nhớ nguồn một đời thanh bạch

Tuổi thơ trôi nhanh qua năm tháng
Chân đất mài mòn gốc sấu gốc na
Học dốt học lười roi mây, gai mít
Giữ xóm nghèo chúng con mơ bay xa

Lớp thì chật mà trò lại đông
Con cái khắp làng cậy thầy dạy dỗ
Ai cũng mong con mình nên bà nên ông
Mai rời làng cho đời bớt khổ

Chúng con đi trăm nẻo tha phương
Đứa đỗ kỹ sư đứa thành bác sĩ
Đứa mang chí trai nằm lại chiến trường
Đứa lấy ruộng vườn nhà nông tri kỷ

Năm mươi năm sau con trở về làng
Đến thăm thầy vẫn thấy thầy dạy học
Giờ thầy dạy chữ nho, thơ văn thư pháp
Con lặng nhìn râu bạc níu từng trang



Trường Cũ

Trường cũ chơi vơi đứng giữa đồng
Mấy hàng nhà lá cứ... mênh mông
Trò đi tới lớp quần vo gối
Thầy đứng giảng bài nước ngập chân

Trường mới, dựng trên nền đất mới
Thầy trò lao động tưởng dân công
Kể chẳng ai tin ngày ấy nhỉ?
Thoắt đi, mà đã nửa đời mong

Thầy giáo ngày xưa, giờ lên lão
Học trò tóc đã thấy điểm sương
Hai nhăm năm ấy giờ cũ cả
Chỉ có mái trường vẫn trẻ trung

Gặp bạn, gặp thầy sau xa cách
Mừng mừng, tủi tủi nắm tay nhau
Như tưởng hôm qua còn tới lớp
Thầy trò một mái lá tranh nâu

Giờ trường đã khác xa ngày ấy
Lớp học cao tầng lát gạch hoa
Trò đi lên lớp quần áo mới
Thầy đứng giảng bài mặc complet

Hoài cố nhưng mà không thấy tiếc
Tình nghĩa thầy trò vẫn như xưa
Hẹn gặp mùa sau ngày hội lớp
Trường đấy người đây vẫn đủ đầy

Nhớ Về Thầy Cũ

Lớp học ngày xưa chẳng có Trường
Mượn hiên nhà vắng ẩn trong vườn
Thân cau, gỗ đẽo thay bàn ghế
Tập giấy Nam Trung rạ chửa nhuyền

Thầy, áo BaBa, quần CiTa
Học trò quần cụt, tóc húi cua
Dọc đường tới lớp hầm chi chít
Báo động máy bay đến bất ngờ

Lương tháng cho Thầy mấy ký khoai
Dăm ba cân gạo đủ qua ngày (?)
Phải chăng thương quá đàn em trẻ
Cần mẫn, Thầy trao cách làm Người

Bây giờ Thầy đã không còn nữa
Bọn trẻ ngày xưa cũng trưởng thành
Đứa đang chễm chệ nơi công sở
Đứa vội bỏ mình bởi chiến tranh...

Thuở bé thường mơ lớn làm thầy
Bây giờ tóc bạc mới thấy hay
Mới tìm lời giải về thầy đó
Thầy được những gì. Vẫn đắm say!



Chiếc Cầu Độc Mộc

Thầy giáo gõ cây thước kẻ lên bàn - im lặng
Giờ học bắt đầu
Tôi có biết đâu - cây thước kẻ - chiếc cầu độc mộc
Thầy đã đưa tôi đi khắp thế gian này
Từ ban đêm tôi bước sang ngày
Từ thế giới u mê - tôi bước qua bờ kiến thức
Thầy chỉ cho tôi từng bước - từng bước - vào đời
Thầy giàu lắm thánh hiền và nhân nghĩa
Tôi chơi toàn lỗ đáo với bi ve
Thầy giảng nhiều tôi chẳng chịu nghe
Tôi chỉ thích trò chơi rồng rắn
Thầy dạy tôi bốn mùa mưa nắng
Nhật nguyệt tuần hoàn - vũ trụ - tình yêu
Muốn sang thì bắc cầu kiều,
Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy
Thầy dạy con kim cổ đông tây
Đất nước mình lắm vàng nhiều bạc
Việt Bắc âm u - bưng biền bát ngát
Thầy dạy con lên thác xuống ghềnh
Mực tím học trò - thế giới mông mênh
Quân thù đến
Thầy và tôi đi kháng chiến
Sách vở thánh hiền gồng gánh tản cư
Tôi đã đến những cánh rừng hoang dã
Những cuộc hành quân đói lả
Củ chụp, củ mài, rau sắn thay cơm
Chân biến thành dao xẻ dọc Trường Sơn
Bài học đầu tiên sâu lắng
Bè bạn, quê hương - tình sâu - nghĩa nặng
Tôi vẫn học trò suốt cuộc chiến tranh
Tôi trở về tóc đói màu xanh
Thầy tôi ngủ lại rừng kháng chiến
Theo con đường sông mòn tôi đi về biển
Tìm lời ru của sóng của thầy
Ngày nào nhân loại qua đây
Tim lời giải cho một bài toán khó
Thầy tôi ngủ giữa rừng cây cỏ
Bài giảng của thầy nở hoa giữa những loài gai đắng.




Nắng Ấm Sân Trường

Cây điệp già xòe rộng tán yêu thương
Lá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắng
Giờ đang học, mảng sân vuông lặng vắng
Chim chuyền cành buông tiếng lạnh bâng qươ

Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơ
Nắng ghé theo chồm lên ngồi bệ cửa
Và cả gió cũng biết mê thơ nữa
Thổi thoảng vào mát ngọt giọng thầy ngâm.

Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầm
Điệp từng bông vàng ngây rơi xoay tít
Ngày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rít
Sà xuống sân tắm nắng ấm màu xanh

Em ngồi yên uống suối mật trong lành
Thời gian như dừng trôi không bước nữa
Không gian cũng nằm yên không dám cựa
Ngại ngoài kia nắng ấm sẽ thôi vàng

Sân trường căng rộng ngực đến thênh thang
Kiêu hãnh khoe trên mình màu nắng ấm
Lời thơ thầy vẫn nhịp nhàng sâu lắng
Nắng ấm hơn nhờ giọng ấm của người...



Giờ Học Cuối

Sân trường giờ học cuối
Cây phượng nở ngàn môi
Bao la nhìn mây trắng
Cháy rực trong men đời

Nôn nao giờ học cuối
Thầy kể chuyện văn thơ
Trò chép lời lưu niệm
Khúc khích cười trong mơ

Sân trường tung giấy vụn
Bàn ghế viết chia tay
Chú lao công quét rác
Cầm chổi rượt giấy bay

Ông thầy già đi tới
Nhìn lớp học đăm chiêu
Phút suy tư tuổi đỏ
Giờ tóc đã ban chiều

Chuông reo giờ học cuối
Chìm trong tiếng hoan hô
Chia tay thầy đứa khóc
Từng nhóm nhỏ hẹn hò.

Trường tôi sao đẹp quá
Cây bông sứ rất già
Vẫn đơm hoa thơm ngát
Thầy ơi! Con đi xa

Tan trường giờ học cuối
Thầy tóc trắng như hoa
Bông gốc già bông sứ
Hôn từng đứa con qua



Cô Giáo Nhỏ Lớp Hè

Có ai vương trong gió
Lối cỏ sương giăng đầy
Phải là cô giáo nhỏ
Đến trường buổi sớm mai.

Cô cố tình chững chạc
Gót hài vẫn vướng chân
Dẫu không cười ngơ ngác
Trông cô bé vô ngần

Này cô, ve giục giã
Pháo phượng dẫm gót chân
Có làm cô bỡ ngỡ
Quên mình cô giáo ngoan

Cô đi vào lớp học
Nhớ bình thản, đừmg run
Chớ hoảng kinh đến khóc
Ghế bàn sẽ phân vân

Đứng nghiêm trên bục gỗ
Cô hiền quá nên chi
Học trò thầm to nhỏ:
"Cô mình bé ghê đi!"

Dù có tên xấp xỉ
Có đứa cao hơn đầu
Tỉnh đi, đừng vội hãi
Làm cô, thế mà "cao"

Đôi khi bài đang giảng
Cô ưa thích nghịch chơi
Nhớ quay lên nhìn bảng
Lén cười cô giáo ơi

Mốt mai mùa học mới
Lớp hè thưa vắng ai
Không còn cô lui tới
Chốn này mỗi sớm mai

Cô lại về lớp cũ
Với lũ bạn miệt mài
Học làm cô giáo nhỏ
Cõi này... chắc lẻ loi



Gửi Về Cô Giáo Dạy Văn

Có thể bây giờ cô đã quên em
Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết
Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt
Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm.

Có thể bây giờ chiếc lá bàng non
Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm
Ai sẽ nhặt dùm em xác lá
Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ?

Ước gì... Hiện tại chỉ là mơ
Cho em được trở về chốn ấy
Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái
Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên

Em nhớ hoài tiết học đầu tiên
Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"
Và chẳng ai học xong bài học làm người!
Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười
Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp

Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược
Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi
Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!
Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ...



NGHE CÔ GIẢNG BÀI

Em đi qua lớp cũ
Nghe cô giáo giảng bài
Dưới lớp bao em nhỏ
Ngước mắt tròn thơ ngây

Bài cô giảng hôm nay
Mới hôm nào em học
Nét chữ thân quen này
Bốn năm rồi em ngắm

Bàn tay cầm phấn trắng
Có mọi lẽ hả cô
Nắng đùa trên giáo án
Để sáng bừng câu thơ

Khoá học cũ đi qua
Thêm một lần giảng lại
Theo bao lần cô ơi
Sao bài còn mới mãi?

Sáng nay giờ học ấy
Gọi em về ngày xưa
Đứng lặng xem cô giảng
Sao mình chợt ngẩn ngơ./.



LỜI THẦY GIÁO
Kính tặng thầy giáo dạy Văn


Những mảng bảng đen rồi lại bạc
Sợi tóc thầy bạc hết chẳng còn đen
Theo lời thầy bao thế giới hiện lên
Những cặp mắt xoe tròn ngơ ngác lạ...

Không còn trẻ, thầy vẫn là thi sĩ
Giọng ngâm thơ nghe đầm ấm mượt mà
Những bông hồng say đắm hôm qua
Nay nở rực trên bao miền đất lạ

Trời đông lạnh thầy phong phanh áo cánh
Giáo viên nghèo thi sĩ cảnh nghèo hơn
Không bận lòng với những chuyện áo cơm
Đi tới lớp thầy miệt mài khuya sớm

Những bài văn thầy chép tay cho mượn
Để lũ trò say sưa đọc thâu đêm
(những vần thơ người ta cấm cho xem
Chẳng ngần ngại, có thể thầy liên lụy...!)

Vợ thầy xinh, hoa khôi trường một thưở
Nay mất rồi thầy nuôi lũ em thơ
Một mình thầy đủ trăm đường xoay xở
Quên tình yêu trăng gió bướm hoa…

Lời thầy dạy cho người biết nghĩa
Trên thế gian đẹp nhất một chữ hòa
Sống ở đời chớ kiêu ngạo xa hoa
Lòng nhân hậu cảm thông đời cùng cực

Thầy ơi thầy lời văn xưa thầy nhắc
Nay trò ngoan đã chắc mấy ai quên
Sống thẳng ngay chẳng sợ cường quyền
Nhìn ánh mắt của thầy hiền thương lạ…

Ngày hội lớp con ghé qua trường cũ
Bóng thầy xưa câu chữ vẫn còn nguyên
Trò của thầy dù đi xa bốn bể
Từ lời thầy chắp đôi cánh thần tiên…


THẦY
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi ...
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu ...



LỜI CỦA THẦY
Rồi các em một ngày sẽ lớn
Sẽ bay xa đến tận cùng trời
Có bao giờ nhớ lại các em ơi
Mái trường xưa một thời em đã sống
Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng
Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao
Thủa học về cái nắng xôn xao
Lòng thơm nguyên như mùi mực mới

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới
Thầy trò mình cũng có lúc chia xa
Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha
Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ
Các em mang theo mỗi bước hành trình
Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:
Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá...

Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã
Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên
Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền
Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ


Khi thầy về nghỉ hưu
Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!


Không đề

Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được,
Thầy ơi !

Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người .

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra.
hỏi đáp, Vào Omua.vn để đăng tin rao vặt miễn phí tại có thể đặt link

Xem thêm bài viết ngẫu nhiên cùng chủ đề: