<div id="post_message_62480">

Các truyện ma Nhật Bản

Yêu quái trong tranh



Như chúng ta đã biết, nghệ thuật Nhật có một lịch sử rất lâu đời. Kể từ thế kỷ VI, những tranh Phật từ Triều Tiên và Trung Hoa mang đến cùng lúc với sự du nhập của Phật Giáo. Sau đó các thiền sư Nhật dùng nghệ thuật để chuyển tải giáo lý. Trong giai đoạn sơ khai, những họa phẩm bản địa của Nhật Bản còn dựa theo các khuôn mẫu của Trung Hoa, nhưng họ đã nhanh chóng tạo phong cách riêng cho mình. Và càng ngày, hội họa Nhật đã mang nhiều hình thức đa dạng.



Các nhà phê bình nghệ thuật Nhật thường nói đến 2 phong cách: Kara-e và Yamato-e (e ở đây nghĩa là tranh)




Về phong cách Kara-e: Giai đoạn đầu này vẫn còn chịu ảnh hưởng hội họa Trung Quốc. Ða phần là những tranh liên quan đến đạo Phật; có những trường phái riêng, như trường phái Sesshu, trường phái Nanga. Nhưng cả hai dần dà muốn thoát ảnh hưởng Trung Quốc. Những tranh nổi tiếng tại ngôi chùa Horyuji còn được bảo lưu cho đến nay tiêu biểu cho nghệ thuật này.
<font face="verdana">


Về phong cách Yamato-e: Ðến giai đoạn này thì nghệ thuật hội họa Nhật thoát ly hoàn toàn ảnh hưởng ngoại nhập. Họ tự tạo sắc thái riêng. Cả trong lý luận nghệ thuật cũng nêu các tiêu chuẩn văn hoá bản địa. Ðó là những “cuộn tranh e-maki” thể hiện trên những tấm pa-nô, bình phong…Những trường phái chính là: trường phái Tosa, trường phái Kano, trường phái Korin. Ðặc sắc nhất là những ấn bản Nishiki-e của trường phái Ukiyo-e, thường dùng để kể lại những câu chuyện giật gân hoặc những tội ác đáng sợ. Những danh hoạ thế kỷ VII và VIII phải kể đến: Utamaro, Hokusai, Sharaku.



Và khi mà ngày lễ Halloween đang càng ngày càng tới gần, còn gì thích hợp hơn việc cùng nhau thưởng thức các bức Nikishi-e về ma quỷ của thời Meiji nhỉ? Hãy nhớ rằng câu chuyện trong những bức Nikishi-e này đều đã từng xảy ra thật đấy! Các bạn đã chuẩn bị tinh thần chưa?




Vào thời Meiji, người ta tin rằng những cơn ác mộng lặp đi lặp lại là do sự quấy nhiễu của ma quỷ. Bức tranh bên trên mô tả lại hình ảnh con quỷ được đồn đại rằng đã theo ám một gia đình thợ mộc vùng Kanda (Tokyo). Con quỷ dâm đãng này thường hiện hình vào lúc nửa đêm và quấy nhiễu giấc ngủ vợ người thợ mộc bằng những hành động ghê tởm cho đến khi gia đình ông phải thỉnh thầy trừ tà về.




Sáng sớm ngày 4 tháng 4 năm 1083, người đàn ông tên Umemura Toyotaro bị đánh thức bởi một trận động đất. Khi anh ta cố gắng để ngủ lại, thì đứa con nằm cạnh bỗng khóc ré lên đầy kinh hoảng. Anh ta vội nhìn quanh xem có gì lạ và khiếp đảm nhận ra ngay phía trên đầu mình là một tăng lữ ba mắt đang nhìn chòng chọc xuống. Umemura không tin nổi vào mắt mình khi vị tăng lữ bí ẩn đó cứ cao dần cao dần lên đến khi đụng trần nhà. Nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, Umemura túm lấy tay áo của vị tăng lữ lôi xuống mặt đất. Vị tăng lữ bèn trở về nguyên trạng là một con chồn tinh tanuki.



Còn bức tranh này họa lại loài cá sấu khổng lồ cư ngụ tại vịnh Koga (quận Mie) - một con quái vật biển vô cùng đáng sợ thường ẩn nấp trong tảo biển rồi bất ngờ tấn công tàu bè và nhai ngấu nghiến những nạn nhân xấu số bị rơi xuống nước. Có câu chuyện kể lại rằng, ngày nọ, một con tàu khi đi qua vùng này bỗng phát hỏa, khi thủy thủ đoàn buộc phải nhảy xuống biển để thoát thân, con quái vật nọ đã xuất hiện và ăn thịt hết toàn bộ.




Bức tranh này vẽ lại hồn ma của một người chủ tiệm kẹo - ông này đã ốm và chết vì không thể trả được món nợ cho người hàng xóm là chủ một nhà hàng kinh doanh tempura rất thành công. Con ma đã quay lại để "trả nợ" theo cách của nó.




Năm 1874, đội quân hoàng tộc Nhật Bản và Navy tham gia vào cuộc viễn chinh tới Đài Loan – đây cũng là chuyến vượt biển đầu tiên của họ. Bức tranh vẽ một linh hồn không thể yên nghỉ được của một người lính Nhật trẻ tên là Saito, người đã chết vì bệnh tật trong cuộc hải trình. Hồn ma Saitor đã quay trở về nhà trong vài ngày để “thăm” anh trai – người đang vô cùng đau buồn sau cái chết của cậu.




Lại là một hồn ma không thể an nghỉ khác, nhưng lần này là một người phụ nữ. Cô ta đã ốm và chết vì bị chồng đối xử quá tệ bạc. Lo lắng vì cách mà hắn ta chăm sóc cho đứa con nhỏ, cô ta bèn trở về từ thế giới của các linh hồn và than khóc bên tai người chồng xấu xa khi hắn ngủ. Đứa trẻ thức giấc trước tiên và bắt đầu khóc, cô bèn bế nó lên và cho **. Khi gã chồng tỉnh dậy, hắn vô cùng kinh hoảng với cảnh tượng trước mắt, đến lúc đó cô mới biến mất.




Khi một người đàn ông bước ra ngoài hiên nhà để xem vì sao đứa con nhỏ khóc, anh ta rất kinh hãi khi phát hiện ra một con đại bàng khổng lồ đang đậu trên cây tuyết tùng gần đó. Sinh vật mà khi đứng sẽ cao hơn cả một người đàn ông trưởng thành ấy đang nhìn chòng chọc một cách đói khát vào đứa trẻ. Trong lúc hoảng loạn, người đàn ông nọ vội chụp lấy khẩu súng và bắn vài phát để dọa con chim bay đi. Thế nhưng con quái vật đó đã tấn công và ăn thịt cả anh ta.



Yanago-onna: Bóng ma bên gốc liễu rũ



Có những hồn ma ở trong nhành liễu rủ...



Dưới cái nóng như thiêu của ánh mặt trời giữa trưa, bóng mát của một cây liễu, hay trong tiếng Nhật còn gọi là yanagi, là một cảnh tượng đẹp và dễ chịu rất phổ biến trong các khu vườn, công viên và dọc theo rất nhiều con kênh, hào ở Tokyo.





Liễu rủ bóng trên đường phố Nhật hiện đại







Và trong tranh cổ


Đến đêm, bóng những cành dài, mỏng manh của loài cây mỹ miều này thường gợi nên những liên tưởng về thế giới linh hồn, hay còn được gọi là yokai. Những truyền thuyết về yanagi yokai đã được lưu truyền hàng thế kỉ, được dựng lại trên tranh ảnh, và nhắc nhở chúng ta luôn phải cảnh giác những loài cây tưởng như đẹp đẽ, nhưng lại chứa đựng những linh hồn tàn bạo, giết hại không biết bao nhiêu người.




Cành liễu vươn dài dưới ánh trăng khuya tạo cảm giác thật ma quái

Trong mỹ học của người Nhật cũng như rất nhiều dân tộc khác, vẻ đẹp mỹ miều của cây liễu với những cành duyên dáng rủ xuống mặt hồ luôn gợi hình ảnh liên tưởng tới một người phụ nữ đẹp với mái tóc đen dài. Vì vậy, khi nói về linh hồn ẩn chứa trong thân cây liễu, người Nhật cũng cho rằng đó là một người phụ nữ, và linh hồn này được gọi là Yanagi-onna.




Cây liễu luôn gợi liên tưởng đến một người phụ nữ đẹp



Yanagi-onna (yanagi = liễu, onna = nữ) là hình ảnh một người mẹ trẻ đã dại dột đứng dưới tán một cây liễu già trong đêm trở gió. Cái cây già cỗi, trong một tâm trạng độc địa, đã siết cổ người phụ nữ. Vào những đêm mù sương, có thể bạn sẽ bắt gặp hồn ma của cô, đang ôm một đứa bé, đứng dưới tán liễu rủ.








Có một truyền thuyết khác về Yanagi-onna cũng rất nổi tiếng trong dân gian Nhật Bản, đó là câu chuyện về Heitaro. Ngày xửa ngày xưa, có một anh nông dân trẻ tuổi tên là Heitaro. Anh rất yêu mến cây liễu mọc gần nhà mình. Anh thường dừng lại nghỉ ngơi hoặc cầu nguyện dưới tán cây. Một ngày, anh tình cờ gặp một người phụ nữ bí ẩn, Higo, đang đứng dưới gốc cây. Sau đó, Higo đã trở thành vợ anh.






Heitaro gặp Higo dưới gốc liễu


Họ có một đứa con và sống hạnh phúc với nhau cho tới ngày Nhật hoàng yêu cầu chặt cây để xây đền. Khi cái cây bị chặt, Higo gào thét inh tai và rùng mình đau đớn theo mỗi nhát rìu bổ lên thân cây, cuối cùng nàng cũng ra đi. Nàng chính là linh hồn của cây liễu.






Pháp sư trừ tà bên cây liễu


Để ru yên linh hồn người phụ nữ bất hạnh, để nó không hiện ra phá quấy thế giới của con người, các pháp sư trừ tà vẫn thường được mời đến làm phép dưới gốc những cây liễu linh thiêng, hoặc tại nơi cây liễu đã bị chặt năm xưa.



Yanagi-baba (baba=bà già) không phải là một hồn ma, mà đúng hơn là tinh linh của cây liễu 1.000 năm tuổi. Tinh linh đó có thể thay đổi hình dạng, từ một người đàn bà già cỗi tới một phụ nữ trẻ đẹp và thường hay quyến rũ những lữ khách cả tin vào dưới tán cây của mình.






Yanagi-baba – tinh linh của cây liễu ngàn năm


Mặc dù thời nay, không có yanagi yokai nào có thể làm hại bạn, nhưng bạn có thể sẽ cảm nhận được một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng hoặc có những giấc mơ không yên nếu bạn dám nghỉ dưới tán một cây liễu ở Tokyo.



Câu chuyện về Yanagi-onna không chỉ là một truyền thuyết dân gian thông thường, mà còn mang trong đó tính triết lý, về vẻ ngoài và bản chất. Liệu bạn có còn dám đến gần những cây liễu duyên dáng mọc ven đường?



Kerakera Onna và những tràng cười rùng rợn



Cười thì cười nhưng mà chưa chắc đã vui.



Ma có hai loại: ma thiện và ma ác. Ma thiện thì ta yêu quý và tôn trọng, ma ác thì sợ hãi và ghét bỏ. Nhưng có một con ma không xếp vào ma thiện hay ma ác, và mọi người cũng có cảm nhận rất khác nhau về con ma đó, người nào đã thích thì cực thích, mà đã ghét thì cũng cực ghét luôn.



Con ma kì quặc đó tên là Kerakera-onna (thấy chữ onna, chắc hẳn các bạn đã nhận ra đây là ma nữ). Đối với một số người, không gì tồi tệ hơn việc bị cười vào mặt, và với họ, một con ma suốt ngày chỉ biết cười như Kerakera-onna là loại ma kinh khủng nhất. Nhưng đồng thời, Kerakera-onna cũng được rất nhiều người yêu mến, vì họ cho rằng nó mang đến tiếng cười và niềm vui cho mọi người.






Mặt lúc nào cũng nhăn nhở này


Trong tiếng Nhật, từ kerakera mô phỏng tiếng cười, chính vì thế, tên của con ma này cũng được đặt theo âm thanh đó.



Truyền thuyết kể rằng, vào thời Edo, có một người phụ nữ xinh đẹp mang tiếng cười và hạnh phúc đến mọi nơi nàng đi qua, nhờ chính những tràng cười vui vẻ và khiếu hài hước của nàng. Mặc dù nàng chỉ lưu lại mỗi nơi một thời gian ngắn, nhưng nàng thường quay lại để đem đến niềm lạc quan và vui sướng tới mọi người.






Kerakera-onna trong tranh cổ
<div align="left">

Trước khi Kerakera-onna xuất hiện, đầu tiên người ta chỉ nghe thấy tiếng cười lanh lảnh của nó (tưởng tượng đang đêm mà nghe thấy tiếng cười the thé thì cũng chết khiếp ấy chứ! >”
hỏi đáp, Vào Omua.vn để đăng tin rao vặt miễn phí tại có thể đặt link

Xem thêm bài viết ngẫu nhiên cùng chủ đề: